Chương 13.1: Hàm quang kiếm

1013659_593407377359022_1572270866_n

Ngày thứ hai, Tiểu Từ cùng Kế Diêu đang ở tửu lâu ăn cơm, đùng một cái có một đống người giang hồ tiến vào. Giữa người giang hồ và dân chúng thật dễ nhận ra, hoặc là bên trong trầm ổn, mắt lộ ra tinh quang, hoặc là hào sảng phóng đãng, tùy tiện. Mà bên người đều có binh khí tùy thân .

Một đám người an vị ở gần bàn Tiểu Từ, ngữ bất quá tam, họ bàn luận đến thanh kiếm của An vương điện hạ.

Bạn đang đọc: Chương 13.1: Hàm quang kiếm

– “ Tương truyền hàm quang kiếm không dễ nhận ra. ”
– “ Đúng đúng, không biết thanh kiếm này của An vương điện hạ có phải hàm quang kiếm hay không ? ”
– “ Phỏng chừng là, bằng không triệu tập nhân sĩ giang hồ đến so kiếm gióng trống khua chiêng như vậy để làm gì ? ”
Kế Diêu thấy Tiểu Từ nghe thật hăng say, nhân tiện nói : “ Còn không mau ăn, không phải nói muốn đi dạo sao ? ”
Tiểu Từ đôi mắt rực sáng : “ Kế Diêu, ngươi không phải có bái thiếp sao, tất cả chúng ta cùng đi xem ? ”
Kế Diêu chiếc đũa trên tay dừng một chút ít, nhớ tới thời điểm ngày hôm nay là vòng sơ cửu, liền thản nhiên ừ một tiếng .
Tiểu Từ cười hì hì nhỏ giọng nói : “ Ngươi nếu đi, kiếm kia chắc như đinh lấy được. ”
Kế Diêu đập đập cái đĩa của nàng : “ Ta cũng không phải là vì bảo kiếm, đơn thuần chỉ muốn nhìn một chút ít kiếm pháp của người khác. ”
– “ Ta cảm thấy ngươi thiên hạ vô song ! ” Tiểu Từ con mắt hấp háy, một giọt nước bọt đậu trên cái bánh màn thầu. Kế Diêu nhìn thoáng qua, nghiêm mặt nói : “ Thiên ngoại hữu thiên, ta chẳng qua chỉ cùng Thư Thư giao thủ một lần thôi, kiếm pháp của mình đến tột cùng như thế nào, trong lòng cũng không biết rõ, vì vậy đi xem cũng tốt. ”
– “ Thuận tiện đem hàm quang kiếm thắng quay trở lại. ” Tiểu Từ nắm tay thành quyền, nước miếng lại rớt xuống một giọt. Khóe miệng Kế Diêu giật giật, so với tướng ăn của nàng không còn gì để nói. Tướng ăn không câu nệ của nàng đã đạt đến cảnh giới bất trị, thông thường là một hình tượng thanh nhã thoát tục không nhiễm bụi trần, nhưng chỉ cần ngồi vào bàn, lại lộ ra thực chất vốn có .
Nàng hung hăng cắn một miếng bánh, tình thế bắt buộc phải dùng sức mạnh giống như bánh bao chính là hàm quang kiếm. Hai má nàng căng phồng lên, cái lúm đồng tiên nho nhỏ cũng bị tiêu diệt không thấy bóng hình. Kế Diêu đùng một cái rất muốn dùng đầu ngón tay chọc chọc vào hai má nàng, làm cho cái lúm đồng xu tiền hiện nguyên hình .
Sau khi ăn xong, hai người hỏi thăm vị trí Sùng võ lâu, đi bộ đến .
Sùng võ lâu to lớn sừng sững, mặt hướng ra Hồng giang, sau dựa vào Tùng lĩnh .
Bốn phía được bao quanh bởi màn che, bên dưới có nhiều binh lính tuần tra, không có bái thiếp không hề vào. Một số người không có bái thiếp bị giữ bên ngoài kêu gào bất mãn, lời nói thô lỗ, bị binh sĩ cầm trường thương đuổi đi. Kế Diêu nhìn giang hồ nghĩa sĩ, có chút hụt hẫng, bọn họ nhưng lại giống như những thương nhân tùy tiện, bỗng dưng làm mất khí chất anh hào .
Cầm thiếp vào màn che, chỉ thấy phía trước là khoảng chừng sân thoáng đãng, phẳng phiu như sa mạc. Hai người đang đứng đối lập đấu kiếm, cát vàng xoay tròn kiếm khí bên trong, bát ngát như khói .
Kế Diêu nhất thời bị lôi cuốn. Một bên rút huyền thiết kiếm, một bên sử dụng lục quang kiếm, hai thanh kiếm như hai con rồng vờn bay. Người cầm huyền thiết kiếm thế như núi đổ, trầm ổn thận trong, mà lục quang kiếm lại linh động kỳ ảo, chiêu thức uyển chuyển, hư hư thực thực .
Hai người chỉ đấu trong chốc lát thắng bại đã phân. Kế Diêu lúc này mới có tâm tư nguyện vọng nhìn nhận bốn phía. Chợt phát hiện phương trượng đại sư Thiếu Lâm ngồi ở phía trên. Còn có một vài vị sư thúc quen mặt. Kế Diêu đang muốn tiến lên chào hỏi, nhưng thấy mọi người đều chuyên chú vào hai người so kiếm giữa sân, liền quyết định hành động đến chào sau .

Lục quang kiếm cuối cùng không theo kịp huyền thiết, lại chịu cảnh gãy thành hai đoạn.

Người cầm lục quang kiếm tên Triệu Thượng, xuất thân từ võ lâm thế gia, ở Chiết Giang cũng có tên tuổi. Vừa rồi hắn sử dụng đấu pháp luôn thận trọng, một phen tỉ thí, tự nhận kiếm pháp cũng không thua kém ai, bại trên thân kiếm, thật sự là không cam lòng, cực kỳ buồn chán. Hắn oán hận nói : “ Ngươi ỷ vào huyền thiết chém gãy bảo kiếm của ta, như vậy cũng coi là thắng sao ? ”
Chủ nhân huyền thiết kiếm là tiêu đầu của Uy Nặc tiêu cục lừng lẫy Cafe Trung Nguyên tên Đại Tín. Hắn ha ha cười : “ Bản lĩnh không bằng người, còn kiếm chuyện làm gì ? ”
Hai người giằng co chưa xong. Kế Diêu phủ nhận .
– “ Các vị, ai tới ? ” Tranh chấp vài câu, Đại Tín xem thường không muốn dài dòng, vác trường kiếm, so với mọi người vây xem quát một tiếng .
Tiểu Từ ở sau sống lưng lặng lẽ chọt chọt Kế Diêu. Kế Diêu nhưng lại không nhúc nhích tí nào .
Lại có một vị thiếu niên trẻ tuổi nhảy lên, cùng Đại Trí đấu một trận. Huyền thiết kiếm quả nhiên không phải là phàm khí, kiếm thuật của Đại Tín cương mãnh một đường, huyền thiết trong tay như hổ thêm cánh. Sau một nén hương, người nọ cũng bại trong tay Đại Tín. La Đại Tín thập phần đắc ý, một thanh kiếm tốt so với người sử dụng kiếm mà nói không hề hoài nghi có sức dụ hoặc rất lớn. Mà hắn, có huyền thiết bên người từ lâu đã nếm được không ít lợi lộc, càng muốn ngừng mà không được .
Mà người vây xem thấy có bảo kiếm quả nhiên chiếm được không ít lợi thế, so với hàm quang kiếm trong thần thoại cổ xưa càng tơ tưởng không thôi, lại dấy lên ý chí chiến đấu cùng Đại Tín. Nhất thời bầu không khí thực sự là giương cung bạt kiếm, rất là căng thẳng mệt mỏi .
Liên tục có nhiều người nhảy lên so tài với Đại Trí, hắn tuy có huyền thiết bảo kiếm chống đỡ, dốc sức chiến đấu được mấy người, ở đầu cuối sức lực lao động có phần không chịu nổi, thế tiến công liền sắc bén tuyệt tình, không hề bận tâm đến võ lâm đạo nghĩa, trọn vẹn đoạn tuyệt đường sống, muốn tốc chiến tốc thắng, nhất thời trên sàn đấu tràn ngập mùi máu tanh .
Kế Diêu chau mày, bên môi gợi lên một tia châm biếm. La Đại Tín nếu không phải ỷ vào huyền thiết kiếm, e rằng đã sớm bị bại. Nhưng lại nghĩ, sức lực lao động con người hạn chế, lại bị mọi người thay nhau đối phó, rốt cuộc công minh ở đâu, nhất thời cũng khó nhìn nhận .
Sau khi hắn vượt mặt được bảy người, rốt cục suy yếu, bị đối thủ cạnh tranh đâm trúng cánh tay phải, máu tươi trào ra. Huyền thiết rơi xuống đất, leng keng một tiếng. Trong lòng mọi người đều thở ra một hơi nặng nề .
Ngay sau đó liền khởi đầu một trận đánh mới, đao kiếm sắc bén như gió lạnh gào thét. Giữa sân mùi máu tanh càng đậm, mọi người hoặc thương hoặc bại, nhưng so với hàm quang kiếm vẫn không ngừng tham luyến tranh đoạt .
Kế Diêu giữa đôi lông mày càng lúc càng nhíu chặt. Tiểu Từ bí mật thấy suôn sẻ vừa qua Kế Diêu không tham gia. Như thế xem ra, hàm quang kiếm cũng không phải thứ đồ tốt đẹp gì, nhiều giang hồ nghĩa sĩ đều nhìn chằm chằm như hổ đói. Không bằng cứ ở ngoài bàng quan là tuyệt vời nhất .
Kế Diêu đùng một cái nhảy vào giữa sân, Tiểu Từ ngây ngẩn cả người, che miệng hô lên một tiếng .

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Bài viết liên quan
0328593268
icons8-exercise-96 chat-active-icon