Dàn ý phân tích nhân vật Mị Châu trong truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy – Văn mẫu 10 hay nhất

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Dàn ý phân tích nhân vật Mị Châu trong truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy – Văn mẫu 10 hay nhất phải ko Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các tài liệu về giáo dục, học tập khác tại đây => Kiến thức lớp 10

Hướng dẫn lập Dàn ý phân tích nhân vật Mị Châu trong truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy. Với những dàn ý và 2 bài văn mẫu hay nhất dưới đây, những em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu dụng Giao hàng cho việc học môn văn. Cùng tìm hiểu thêm nhé !

dan y phan tich nhan vat mi chau trong truyen an duong vuong va mi chau trong thuy

Dàn ý phân tích nhân vật Mị Châu – Bài mẫu 1

1. Mở bài

– Giới thiệu truyền thuyết An Dương Vương, Mị Châu-Trọng Thủy.
– Giới thiệu nhân vật Mị Châu.

2. Thân bài

a. Xuất thân, hoàn cảnh:
– Mị Châu là con gái duy nhất của An Dương Vương.
– Từ nhỏ cuộc sống của nàng vốn dĩ đã sung sướng, được bảo bọc và nhận đủ tình mến thương cưng chiều của vua cha.
– Được gả cho Trọng Thủy, đàn ông của Triệu Đà, kẻ mới trước đây đã dẫn quân sang với ý đồ xâm lược u Lạc, nhưng thất bại.

b. Tội nhân của thảm kịch mất nước:
– Bản tính thơ ngây, ko thấu hiểu sự đời cũng như thờ ơ với lợi ích của quốc gia dân tộc, say đắm trong tình yêu, hạnh phúc với người chồng mới cưới là Trọng Thủy. Sự phục tùng và nghe lời chồng trở thành lưỡi dao giết mổ chết nàng và cả tổ quốc, thành một mối họa nhưng nàng ko thể tưởng tượng được.
+ Ko ý thức được sự lợi hại của nỏ thần và tầm quan trọng của nó với sự tồn vong của tổ quốc, dễ dàng lén lấy nó đem ra cho chồng mình là Trọng Thủy xem trộm nhưng ko một tí nghi ngờ hay ngừa.

+ Ko nhìn thấy sự đáng ngờ lúc Trọng Thủy xin về nước thăm cha và sự kỳ lạ trong lời nói của chàng ta rằng “Tình vợ chồng ko thể quên lãng, nghĩa mẹ cha ko thể dứt bỏ, ta nay trở về thăm cha, nếu như tới lúc hai nước thất hòa, Bắc Nam xa cách, ta lại tìm nàng lấy gì làm dấu?”.
=> Hàm ý về một cuộc xung đột sắp xảy ra giữa hai nước.
+ Lúc Mị Châu phải theo vua cha chạy trốn trên một con ngựa, tình cảnh thảm hại vô cùng, Mị Châu lại vẫn tin tưởng Trọng Thủy một mặt theo vua cha chạy trốn, một mặt rải áo lông ngỗng làm dấu cho Trọng Thủy đuổi theo, phản bội chính cha mình trong vô thức.
– Cuối cùng với tất cả những ngu tối và tội tình tày trời của mình, Mị Châu đã phải trả một cái giá quá đắt, nước mất, nhà tan, tình thân chấm hết, nàng đã chết dưới lưỡi kiếm của cha để đền tội, nhưng vẫn mãi mãi ôm trong mình nỗi oán hờn và day dứt khôn nguôi.

c. Nạn nhân của thảm kịch tình yêu:
– Mị Châu một lòng si mê và dành hết tình yêu cả đời mình cho Trọng Thủy, một tình yêu thuần nhất và chung tình, ko hề vụ lợi hay suy tính thiệt hơn, hết lòng tin tưởng và dâng toàn thể trái tim cho Trọng Thủy nhưng chưa một lần suy nghĩ cho bản thân hay suy nghĩ cho quốc gia dân tộc.
+ Nàng thơ ngây tin tưởng vào tình yêu của mình và đồng thời cũng nghĩ rằng Trọng Thủy cũng dành cho mình những tình cảm trong sáng và thâm thúy hệt như nàng đối với hắn.
+ Yêu cầu xem nỏ thần, hay thỏa thuận việc tìm lại nhau lỡ như tao loạn, đối với Mị Châu lại trở thành việc phổ biến và nghiễm nhiên giữa các cặp vợ chồng ân ái.
+ Chuyện áo lông ngỗng, là nỗ lực của Mị Châu để bảo vệ mối duyên tơ, chứ nào đâu nghĩ tới cảnh diệt quốc và thảm kịch những ngày sau vì sự mù quáng, tin tưởng của mình.
=> Cuối cùng đáp lại nàng đó chính là sự lừa dối và phản bội đầy đớn đau của Trọng Thủy, nàng bị đẩy vào thảm kịch phản quốc, thảm kịch phản bội vua cha và phải chịu cái chết đầy đớn đau và tội tình, chết nhưng vẫn còn mang nhiều uất hận nghìn năm khó rửa sạch.
– Thu được tình yêu của Trọng Thủy, nhưng đó lại là một tình yêu mang đầy tội tình, đau thương, bản thân Mị Châu sẽ chẳng bao giờ còn có thể chấp nhận được nữa, lòng nàng chỉ còn lại sự thù hận, đáng ghét và vô vọng.
– Nàng chết đi máu nhỏ thành ngọc trai, một sự hóa thân ko toàn trình bày thái độ nghiêm khắc của nhân dân ta về những lỗi lầm ko thể vãn hồi của nàng Mị Châu, nhưng đồng thời cũng trình bày sự thông cảm thấu hiểu cho những thảm kịch nhưng nàng phải gánh chịu.

3. Kết bài

Nêu cảm nhận về nhận vật

Dàn ý phân tích nhân vật Mị Châu – Bài mẫu 2

1. Mở bài

Giới thiệu nói chung về nhân vật Mị Châu :
Mỗi tất cả chúng ta có nhẽ đã đôi lần được nghe kể về truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy. Mị Châu là cô công chúa lá ngọc cành vàng của Thục phán An Dương Vương, có tâm hồn thơ ngây trong trắng, nhẹ dạ cả tin và ko có chút ý thức gì về nghĩa vụ và trách nhiệm của một công dân so với dân tộc bản địa. Lúc đánh giá và nhận định về nàng công chúa này, có người trách, có người lại cảm thương, thông cảm .

2. Thân bài:

1. Giới thiệu chung :
Mị Châu là người con gái đẹp của vua An Dương Vương .
Sau lúc làm vợ Trọng Thủy, Mị Châu lén cho Trọng Thủy xem trộm nỏ thần – vật báu giúp Thục phán thắng lợi được cha con Trọng Thủy .
Nàng đã có hành vi vừa đáng thương vừa đáng trách, để lại cho người đọc muôn thuở sau những bài học kinh nghiệm thâm thúy .
2. Phân tích nhân vật :
a. Mị Châu là người phụ nữ đáng thương :
Mị Châu là một người phụ nữ, người vợ một lòng một dạ tin chồng, yêu chồng, ko giấu diếm bất kể một điều gì với chồng mình .
Nhưng trong một tổ quốc có nhiều giặc giã, một nàng công chúa con vua chỉ biết làm trọn chữ “ tòng ” nhưng vô tình làm hại vận mệnh vương quốc là có tội .
Nhân dân đã phê phán Mị Châu bằng một “ bản án ” ko khoan hồng .
Rùa vàng đại diện thay mặt cho nhân dân, cho lòng yêu nước thiết tha của người Việt cổ đã kết tội nàng .
Nàng phải nhận lời kết tội của Rùa vàng và bản án nghiêm khắc của An Dương Vương, đó như một bài học kinh nghiệm lịch sử vẻ vang quý giá cho muôn thuở sau về việc vương quốc, mối quan hệ giữa tư nhân và tập thể, giữa việc chung và việc riêng. Đó cũng còn là bài học kinh nghiệm nhắc nhở trai gái muôn thuở về sự nhẹ dạ cả tin. Nhắc nhở ta : dù là người nào ( quý tộc quyền quý và cao sang hay dân thường ) cũng phải có ý thức nghĩa vụ và trách nhiệm với sự tồn vong của vương quốc. “ Tôi kể người nghe chuyện Mị Châu / Trái tim lầm chỗ đặt trên đầu ” ( Tố Hữu )
b. Mị Châu là người phụ nữ đáng trách :
Mị Châu đặt tình riêng cao hơn nghĩa nước, hành vi nhưng ko nghĩ về phận sự của một công dân so với Tổ quốc, ko ý thức được quyền hạn vương quốc có quan hệ như thế nào so với niềm hạnh phúc tư nhân mình .

 Nàng tiết lộ vật báu quốc gia cho chồng mình nhưng ko nhận thức được Trọng Thủy là con của giặc, là gián điệp có thể phản bội mình đi theo vua cha bất kỳ lúc nào.

Nếu như hình ảnh nhân vật Trọng Thủy là phản ảnh nhân vật trung thành với chủ với vương quốc, đặt quyền lợi vương quốc lên số 1 thì Mị Châu lại trái lại. Việc nàng bị nhân dân và lịch sử vẻ vang phê phán lẽ đương nhiên là một điều thế tất .
c. Nhận xét về thảm kịch của Mị Châu :
Về đơn cử “ áo lông ngỗng ” : thuở rất lâu rồi, con người đã biết làm áo lông ngỗng, lông chim để chống rét. Chiếc áo Mị Châu mặt theo trên đường trốn chạy cũng là một chiếc áo lông ngỗng – tấm áo nàng đã rút lông rắc xuống đường để làm dấu cho Trọng Thủy tìm được nàng. Hành động đó đã trình diễn niềm tin cậy tuyệt đối Mị Châu dành cho Trọng Thủy nhưng cũng chính vì sự thơ ngây, cả tin đó nhưng Mị Châu càng trở thành đáng thương và thảm kịch hơn .
Hình ảnh “ ngọc trai, giếng nước ” Open trong câu truyện là sự hiện thân của Mị Châu Trọng Thủy. Trước lúc bị cha chém, Mị Châu đã có lời khấn nguyện : “ Thiếp thà … nhục thù ”. Để cho lời khấn nguyện của Mị Châu được ứng nghiệm, nhân dân đã để cho nàng được trở thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù. Nàng một lòng thơ ngây, cả tin nên mắc lừa người khác, dân gian đã đồng cảm rằng nàng mắc tội ko phải chủ ý nhưng là do vô tình .
Tuy nhiên, sự hiện thân của Mị Châu ko toàn vẹn trong một hình hài duy nhất. Máu là ngọc trai còn xác là ngọc thạch. Những hình ảnh đó đã trình diễn sự bao dung cho tấm lòng trong trắng, thơ ngây của Mị Châu đồng thời trình diễn cái nhìn đầy nghiêm khắc của nhân dân so với tội trạng nàng đã gây ra cho dân tộc bản địa. Ngọc thạch, tượng đá sẽ còn mãi với thời kì như một chiến tích nhắc nhở cho tổng thể người dân đất Việt bài học kinh nghiệm quý giá về mối quan hệ giữa việc nhà – việc nước, việc riêng – việc chung, bài học kinh nghiệm mất cẩn trọng chính trị, bài học kinh nghiệm “ trái tim lầm chỗ để trên đầu ” .
Lúc nàng đã ko giữ được bí hiểm vương quốc thì ngay cả tình yêu cũng ko giữ được .
Sở dĩ Mị Châu được thương vì nàng biết tội, ko dám xin thần và cha tha tội và đã dũng cảm nhận tội .
Đứng ở ranh giới giữa sống và chết, Mị Châu đã dũng mãnh lựa chọn quyền lợi dân tộc bản địa để nhìn nhận tội tình của mình một cách tâm thành .

3. Kết bài:

Khẳng định lại quan điểm bản thân về nhân vật :
Trải qua hàng trăm, hàng nghìn năm lịch sử vẻ vang, nhân vật Mị Châu vẫn còn sống trong lòng mỗi người con đất Việt, gợi nhắc cho ta những bài học kinh nghiệm quý giá về sự cẩn trọng, về mối quan hệ giữa việc chung và việc riêng, giữa chuyện tình cảm tư nhân với việc hệ trọng của vương quốc dân tộc bản địa. Đáng trách hay đáng thương, đó luôn là điều người ta hay tranh luận nhất lúc nói về nàng công chúa này. Mỗi người, với mỗi quan điểm, tình cảm, lí lẽ, đều kiến thiết xây dựng trong tưởng tượng tưởng tượng của mình hình ảnh một Mị Châu riêng .

Dàn Ý Phân Tích Nhân Vật Mị Châu Trong Truyện An Dương Vương Và Mị Châu- Trọng Thủy | 950 bài Văn mẫu 10 hay nhất

Phân tích nhân vật Mị Châu – Bài văn mẫu 1

Trong kho tàng văn học dân gian Nước Ta, đã từng Open những tích, những con người thần thánh khiến biết bao thế hệ tôn thờ như Thánh Gióng, Sơn Tinh, thế như cũng có những thần thoại cổ xưa, những câu truyện đầy đau thương, thảm kịch, ko chỉ để lại cho người đọc nhiều do dự, trằn trọc nhưng đó còn là những bài học kinh nghiệm thâm thúy và quý giá nhưng ông cha ta từ thuở rất lâu rồi muốn con cháu ko khi nào được quên. Truyền thuyết An Dương Vương, Mị Châu – Trọng Thủy chính là một trong số đó. Ba nhân vật chính mỗi người đều có những sai lầm, những ngu tối ích kỷ riêng, người thì đắc thắng, quên ngừa, kẻ tin người, mê muội trong tình yêu, kẻ lại ác tâm dối gạt tận dụng tình yêu và niềm tin của người khác. Mỗi nhân vật đều có những góc nhìn tính cách và tâm hồn đáng khai thác và khám phá, trong đó nhân vật Mị Châu chính là một nhân vật có nhiều nét bùng cháy rực rỡ đồng thời cũng để lại cho nhân thế nhiều bài học kinh nghiệm thâm thúy, trong đó đặc trưng nhất là bài học kinh nghiệm về việc cân đối giữa tình cảm tư nhân và quyền lợi dân tộc bản địa .
Mị Châu là con gái duy nhất của An Dương Vương, từ nhỏ đời sống của nàng vốn dĩ đã sung sướng, được bảo bọc và nhận đủ tình mến thương cưng chiều của vua cha. Nhưng có nhẽ An Dương Vương đã quá chủ quan, lơ là hoặc là thật sự tự tin vào tài cán bảo vệ tổ quốc thế nên người đã bỏ lỡ việc chỉ dạy cho Mị Châu những bài học kinh nghiệm về nghĩa vụ và trách nhiệm của một công dân so với tổ quốc, đặc trưng nàng lại còn là một công chúa. Vua cha vì sự tự tin và kiêu ngạo của mình đã thuận tiện gả con gái cho Trọng Thủy, đàn ông của Triệu Đà, kẻ mới trước đây đã dẫn quân sang với ý đồ xâm lược u Lạc, nhưng thất bại, nhưng ko một tí mảy may hoài nghi về sự lợi hại trong đó. Cho tới hiện giờ người ta vẫn ko thể lý giải được, vì sao đường đường là một vị vua anh minh lỗi lạc như An Dương Vương nhưng lại cũng có những lúc hồ đồ, thiếu sáng suốt tới bực đó, gả con gái yêu của mình cho đàn ông của quân địch và sau cuối chính tay đẩy nàng, mình và cả tổ quốc vào thảm kịch diệt vong ko lối thoát. Có thể nói rằng, thảm kịch của Mị Châu đều bắt nguồn từ người cha của mình, nàng ko có lỗi gì trong việc trở thành vợ của Trọng Thủy, thậm chí còn ngay lúc đó nàng còn là người có công bình ổn và tham gia vào mối quan hệ “ tự do ” giữa hai vương quốc. Thế nhưng sau tổng thể nàng vẫn phải gật đầu cái danh tội nhân của thảm kịch mất nước. Cuộc sống được bảo bọc, mến thương và chăm nom đã dưỡng ra một nàng công chúa thơ ngây, ko đồng cảm sự đời cũng như lạnh nhạt với quyền lợi của vương quốc dân tộc bản địa, nhưng thay vào đó là sự say đắm trong tình yêu, niềm hạnh phúc với người chồng mới cưới là Trọng Thủy. Thú thực rằng, ý niệm xuất giá tòng phu, lấy chồng thì phải theo chồng vốn dĩ đã có từ bao đời nay, kể từ lúc con người chuyển từ chính sách Mẫu hệ sang Phụ hệ và trở thành một quy tắc bất thành văn ăn sâu vào bản tính của nhiều người phụ nữ Nước Ta. Tuy nhiên bản thân Mị Châu lại là một công chúa, cái sự phục tùng và nghe lời chồng trở thành lưỡi dao giết mổ chết nàng và cả tổ quốc, thành một mối họa nhưng nàng ko thể tưởng tượng được. Dẫu bản thân Mị Châu ko tham gia quốc sự, chỉ đảm nhiệm việc sống trong nhung lụa và tận thưởng thế nhưng ko lẽ nào nàng ko biết được sự lợi hại của nỏ thần và tầm quan trọng của nó với sự tồn vong của tổ quốc ? Đấy thế nhưng nàng công chúa thơ ngây đã thuận tiện lén lấy nó đem ra cho chồng mình là Trọng Thủy xem trộm nhưng ko một tí hoài nghi hay ngừa. Hành động vô phép này của nàng quả thực là một sự ngu tối khó đồng ý, nàng chỉ biết tới việc Trọng Thủy là chồng mình, nhưng ko hề nghĩ tới Trọng Thủy với cha chồng đồng thời cũng là quân địch dạo trước, là kẻ vẫn thường nhăm nhe xâm lược tổ quốc mình để nhưng ngừa. Lấy trộm nỏ thần cho chồng xem lại là một chuyện, tới cả cái việc đáng ngờ lúc Trọng Thủy xin về nước thăm cha nhưng Mị Châu cũng vẫn ko hề nhận thức được sự kỳ lạ trong lời nói của chàng ta rằng “ Tình vợ chồng ko thể quên lãng, nghĩa mẹ cha ko thể dứt bỏ, ta nay trở lại thăm cha, nếu như tới lúc hai nước thất hòa, Bắc Nam xa cách, ta lại tìm nàng lấy gì làm dấu ? ”. Nếu tỉnh táo và chịu tâm lý thấu đáo, thì rõ ràng người ta đã nhìn thấy được hàm ý về một cuộc xung đột sắp xảy ra giữa hai nước. Thế nhưng ko, Mị Châu trẻ dại và quá chìm đắm trong tình yêu cũng như nỗi buồn sắp ly biệt đã ko đủ tỉnh táo để nhìn thấy được điều đơn thuần đó, nhưng vẫn một mực đợi chờ Trọng Thủy trở về. Và chồng nàng cũng quay trở lại thật, tuy nhân là trở lại với một cuộc xâm lược quyết liệt, biến tổ quốc vốn đang yên bình thành một mảnh hỗn loạn, nhân dân lầm than. Mị Châu phải theo vua cha chạy trốn trên một con ngựa, tình cảnh thảm hại vô cùng, đó vậy nhưng người ta vẫn ko hiểu nổi rốt cuộc vì nguyên do gì nhưng Mị Châu lại vẫn tin yêu Trọng Thủy tới thế, trong khi thảm kịch mất nước đã diễn ra ngay trước mặt. Nàng ta một mặt theo vua cha chạy trốn, một mặt rải áo lông ngỗng làm dấu cho Trọng Thủy đuổi theo, một sự ngu tối và phản bội chính cha mình trong vô thức. Cuối cùng với toàn bộ những ngu tối và tội tình tày trời của mình, Mị Châu đã phải trả một cái giá quá đắt, nước mất, nhà tan, tình thân chấm hết, nàng đã chết dưới lưỡi kiếm của cha để đền tội, nhưng vẫn mãi mãi ôm trong mình nỗi oán hờn và day dứt khôn nguôi .
Nhưng kế bên thảm kịch tội nhân phản quốc, thì Mị Châu cũng phải gánh chịu một thảm kịch khác đó chính là thảm kịch trong tình yêu. Như đã nói, Mị Châu sống mười mấy năm trong bảo bọc, nhung gấm sau lại được gả cho Trọng Thủy, hoàng tử của nước láng giềng. Truyện ko nói nhiều về nhân vật Trọng Thủy, thế nhưng đoán chắc rằng đây cũng là một người tài hoa, dung mạo sáng sủa và có nhẽ cũng biết cách mến thương thế nên nàng Mị Châu mới hoàn toàn có thể một lòng si mê và dành hết tình yêu cả đời mình cho hắn như vậy. Tình yêu của Mị Châu là tình yêu thuần nhất và chung tình, ko hề vụ lợi hay suy tính thiệt hơn, nàng giống như một con rán hết lòng phục đạo, hết lòng tin yêu và dâng toàn thể trái tim cho Trọng Thủy nhưng chưa một lần tâm lý cho bản thân hay tâm lý cho vương quốc dân tộc bản địa. Thú thực rằng, so với một cô gái còn gì niềm hạnh phúc sung sướng hơn lúc được sống trong cảnh yên bình ấm êm kế bên chồng, kế bên cha nhưng ko phải mảy may lo nghĩ điều gì. Sự chở che đó quả thực là bảo vật của trần gian. Nàng thơ ngây tin yêu vào tình yêu của mình và đồng thời cũng nghĩ rằng Trọng Thủy cũng dành cho mình những tình cảm trong sáng và thâm thúy hệt như nàng so với hắn. Thế nên với những nhu yếu xem nỏ thần, hay thỏa thuận hợp tác việc tìm lại nhau lỡ như tao loạn, so với Mị Châu lại trở thành việc phổ cập và nghiễm nhiên giữa những cặp vợ chồng ân ái. Nàng nghĩ rằng vợ chồng với nhau thì chẳng thiết gì nhưng phải giữ bí hiểm, nàng kỳ vọng rằng việc cho Trọng Thủy xem nỏ thần, chính là trình diễn thành ý và tình yêu thâm thúy của nàng dành cho hắn, để từ đó tình cảm vợ chồng càng thêm thắm thiết, bền chặt. Còn chuyện áo lông ngỗng, lúc đó Mị Châu nghe tới việc Trọng Thủy về thăm cha, lại nghĩ tới cảnh phải xa cách một khoảng chừng thời kì lâu, cũng như những chuyện nguy hiểm khiến lòng người con gái vốn yếu mềm và có nhiều tình yêu này trở thành yếu ớt. Nàng ko còn nghĩ được gì ngoài nỗi buồn ly biệt, thế nên Mị Châu chỉ hòng tìm cách làm thế nào để bảo vệ mối duyên tơ, chứ nào đâu nghĩ tới cảnh diệt quốc và thảm kịch những ngày sau vì sự mù quáng, tin yêu của mình. Cuối cùng đáp lại nàng đó chính là sự lừa dối và phản bội đầy đớn đau của Trọng Thủy, người nàng rất đỗi tin yêu. Chính tay chồng nàng đã đẩy nàng vào thảm kịch phản quốc, thảm kịch phản bội vua cha và phải chịu cái chết đầy đớn đau và tội tình, chết nhưng vẫn còn mang nhiều uất hận nghìn năm khó rửa sạch. Lúc đó, Trọng Thủy đuổi được tới nơi, hắn hối hận và đớn đau vì cái chết của người bà vợ quý, người con gái một đời dành tình yêu cho hắn. Cuối cùng Mị Châu cũng thu được tình yêu của Trọng Thủy, nhưng đó lại là một tình yêu mang đầy tội tình, đau thương, bản thân Mị Châu sẽ chẳng khi nào còn hoàn toàn có thể chấp thu được nữa, lòng nàng chỉ còn lại sự thù hận, đáng ghét và vô vọng. Nàng chết đi máu nhỏ thành ngọc trai, một sự hóa thân ko tổng lực vừa là sự trừng trị, cũng lại là sự thương xót cho một kiếp hồng nhan lắm truân chuyên, đớn đau. Trình bày thái độ nghiêm khắc của nhân dân ta về những lỗi lầm ko thể vãn hồi của nàng Mị Châu, nhưng đồng thời cũng trình diễn sự thông cảm đồng cảm cho những thảm kịch nhưng nàng phải gánh chịu chỉ vì sự thơ ngây, tin yêu quá đỗi vào tình yêu .
Mị Châu đáng thương hay đáng trách ? Chúng ta và hậu thế về sau vĩnh viễn ko khi nào hoàn toàn có thể vấn đáp được câu hỏi này. Nàng đáng trách lúc đã ko đặt quyền lợi vương quốc dân tộc bản địa lên trên hết, lại chỉ biết ích kỷ nghĩ tới tình yêu một cách mù quáng và thiếu sáng suốt dẫn tới kết cuộc ko thể nào đau thương hơn – nước mất, nhà tan. Nhưng nàng cũng là một nhân vật đáng thương, phải gánh chịu thảm kịch tình yêu đầy đớn đau, cái chết gớm ghê và nỗi oan ức nghìn đời ko thể rửa sạch. Câu chuyện và thảm kịch của Mị Châu chính là một bài học kinh nghiệm lớn cho mỗi con người tất cả chúng ta, khuyên răn rằng sống trên đời phải biết xem xét lợi hại giữa quyền lợi chung và riêng, giữa tình thân và tình yêu, đừng để mọi chuyện đi quá xa rồi rơi vào kết cuộc ko thể vãn hồi .

Dàn Ý Phân Tích Nhân Vật Mị Châu Trong Truyện An Dương Vương Và Mị Châu- Trọng Thủy | 950 bài Văn mẫu 10 hay nhất

Phân tích nhân vật Mị Châu – Bài văn mẫu 2

Mị Châu là con gái của Thục Phán An Dương Vương, là một cô công chúa lá ngọc cành vàng, có tâm hồn thơ ngây, trong sáng, nhẹ dạ cả tin và ko có chút gì về ý thức công dân. Xuất hiện ở phần sau của truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy, nàng cũng là người phải chịu nghĩa vụ và trách nhiệm rất lớn về thảm kịch “ nước mất nhà tan ”
Mị Châu sinh ra và lớn lên trong thực trạng An Dương Vương “ xây thành chế nỏ ” và đánh bại quân xâm lược Triệu Đà lần thứ nhất. Có thể nói, nàng sống trong cuộc kháng chiến chống xâm lược nhưng cha nàng là thủ lĩnh vô thượng, nhưng qua thần thoại cổ xưa, tất cả chúng ta thấy Mị Châu trọn vẹn thơ ngây, ko chăm sóc và ko có chút hiểu biết gì về việc bảo vệ tổ quốc. Điều đó trình diễn qua việc Mị Châu lén lấy trộm nỏ thần cho Trọng Thủy xem. Hành động đó vừa đáng thương, vừa đáng trách. Đáng thương vì Mị Châu đã tuân theo đạo tam tòng nhưng đáng trách vì trong thực trạng tổ quốc có giặc giã, một nàng công chúa con vua nhưng chỉ biết làm trọn chữ “ tòng ” nhưng ko chăm sóc tới vận mệnh tổ quốc, nhân dân là có tội. Mị Châu tin yêu chồng thì ko có gì đáng trách nhưng nàng đã vi phạm nguyên tắc “ bí hiểm vương quốc ” của một công dân, thế tất sẽ bị lên án, phê phán .
Mị Châu đã đặt tình riêng cao hơn nghĩa nước, một hành vi ko nghĩ tới phận sự của tư nhân so với Tổ Quốc, càng ko nhận thức được quyền hạn của vương quốc ảnh hưởng tác động tới tư nhân. Nếu sự mất cẩn trọng của An Dương Vương là nguyên do gián tiếp thì sự nhẹ dạ, cả tin, thơ ngây của Mị Châu lại chính là nguyên do trực tiếp gây ra họa mất nước. Mị Châu tin yêu chồng bằng một tình yêu mù quáng. Nhân dân ta đã mưu trí ra hình ảnh áo lông ngỗng là một đơn cử thẩm mỹ và nghệ thuật tài tình để trình diễn rõ sự mù quáng, đáng trách đó. Trọng Thủy đánh cắp nỏ thần, trước lúc về nước đã hỏi Mị Châu : “ Tình vợ chồng ko thể quên lãng, nghĩa mẹ cha ko hề dứt bỏ. Ta nay quay trở lại thăm cha, nếu như tới lúc hai nước thất hòa, Bắc Nam xa cách, ta lại tìm nàng, lấy gì làm dấu ”. Mị Châu đáp : “ Thiếp có áo gấm lông ngỗng thường mặc trên mình, đi tới đâu sẽ dứt lông nhưng rắc ở ngã ba đường để làm dấu, tựa như sẽ hoàn toàn có thể cứu được nhau ”. Trọng Thủy vừa về nước, cuộc chiến tranh hai nước đã xảy ra. Lẫy nỏ ko còn, phải lên ngựa bỏ chạy cùng vua cha, lẽ ra phải sớm tình ngộ đó là thủ đoạn của Trọng Thủy, vậy nhưng Mị Châu vẫn nhẹ dạ mù quáng, ko Để ý đến sự tình nhưng vẫn rắc lông ngỗng để làm dấu, khác nào chỉ đường cho giặc tìm tới bắt mình. Việc làm đó trực tiếp dẫn tới thảm kịch mất nước nhà tan. Nhờ lời nhắc nhở của thần Kim Quy, nàng mới nhìn thấy thực ra giả dối của Trọng Thủy và dứt khoát từ bỏ, vĩnh biệt Trọng Thủy trong cuộc sống cũng như trong tâm khản của mình. Trước lúc chết, Mị Châu đã nói : “ Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ trở thành cát bụi. Nếu một lòng chung hiếu nhưng bị người dối lừa, chết đi sẽ trở thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù ”. Nàng chỉ muốn rửa tiếng “ bất trung ”, “ bất hiếu ”, chỉ muốn cho mọi người hiểu rằng mình bị lừa dối chứ ko dám kêu oán, cũng như xin tha tội. Tuy vậy, nhân dân ta ko đánh giá và nhận định nàng theo quan điểm đạo đức phong kiến thường thì nhưng đứng trên quan điểm của vương quốc, dân tộc bản địa để kết tội nàng. Với những lỗi lầm ko thể tha thứ của một công dân so với tổ quốc, nhân dân ta đã ko những để cho Rùa Vàng kết tội sắt đá, ko nhân nhượng, gọi nàng là “ giặc ” nhưng còn để cho Mị Châu phải chết dưới lưỡi kiếm nghiêm khắc của vua cha. Thảm kịch của Mị Châu đã trở thành bài học kinh nghiệm về quyền lợi giữa cái riêng và cái chung, và cho những người đàn ông, con gái sau này về thực ra nhẹ dạ cả tin. Dù là người nào thì cũng nhu yếu ý thức về sự tồn vong của tổ quốc .
Song thái độ, cách đánh giá và nhận định của nhân dân vừa thấu tình lại vừa đạt lí. Mị Châu có tội nhưng những tội tình nhưng nàng gây ra là do nàng quá nhẹ dạ, yêu chồng nên bị lừa dối. Hơn nữa, nàng cũng tình ngộ và phải chịu cái chết đớn đau. Tuy nhiên, tác giả dân gian lại ko muốn kết thúc số phận Mị Châu bằng cái kết thê thảm đó. Nàng đã được hóa thân thành một hình hài khác : “ Mị Châu chết ở bờ biển, máu chảy xuống nước, trai sò ăn phải đều trở thành hạt châu ”, “ Xác nàng đem về táng ở Loa Thành, xác trở thành ngọc thạch. Đây là một thủ pháp nghệ thuật và thẩm mỹ quen thuộc mang tính truyền thống cuội nguồn của truyện kể dân gian : sử dụng hình thức hóa thân để lê dài sự sống cho nhân vật. Nhưng ở nhiều truyện, nhân vật chỉ hóa thân trong một hình hài thì Mị Châu lại ko hóa thân toàn vẹn. Hình thức hóa thân, phân thân lạ mắt này trình diễn sự thông cảm, bao dung của nhân dân với sự trong sáng của Mị Châu, vừa trình diễn thái độ nghiêm khắc cùng bài học kinh nghiệm lịch sử dân tộc .
Câu chuyện về Mị Châu là bài học kinh nghiệm đáng giá tới muôn thuở. Tố Hữu đã viết :
“ Tôi kể người nghe chuyện Mị Châu
Trái tim lầm chỗ đặt trên đầu
Nỏ thần vô ý trao tay giặc

Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu”

Từ Dàn ý phân tích nhân vật Mị Châu trong truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy mà THPT Trịnh Hoài Đức đã hướng dẫn trên đây, các em hãy vận dụng tri thức đã học, liên kết với cách hành văn của mình để làm thành một bài viết hoàn chỉnh nhé. Ngoài ra, chúng tôi thường xuyên cập nhật những bài văn mẫu lớp 10 hay nhất phục vụ việc học văn của các em. Chúc các em luôn học vui và học tốt!

trung học phổ thông Trịnh Hoài Đức
Phân mục : Lớp 10

Bài viết liên quan
0328593268
icons8-exercise-96 chat-active-icon